Phép Màu Cho Sự Kiên Trì

PHÉP MÀU CHO SỰ KIÊN TRÌ


Dear Anh Nguyên,
Em không biết phải nói như thế nào với anh ngoài hai từ chân thành là " CẢM ƠN". Cảm ơn anh một người xa lạ chưa từng gặp bao giờ nhưng vẫn nhiệt tình giúp đỡ, tư vấn và giúp em định hướng được mình phải làm gì để không tốn thời gian một cách vô bổ. Để rồi em lại nhận được thành quả là em đậu được 3 ngân hàng điều mà chưa bao giờ em thật sự nghĩ mình sẽ đạt được như thế. Đến giờ em vẫn con hoang mang và chưa hết bàng hoàng khi mình đã đạt được một ước mơ lớn đến vậy! Cảm giác hạnh phúc, vui tươi đến nổi xúc động trong nghẹn ngào, trong nước mắt vì mọi sự cố gắng đó đã đạt được khi mình đã cố gắng vượt lên số phận."Đừng bao giờ lo sợ trước tương lai. Nếu sống trọn vẹn cho ngày hôm nay thì một ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với bạn"!
Mình là một cô gái đến từ Vĩnh Long ở một huyện nhỏ, một ấp nghèo, miền quê hẻo lánh (lúc đó chưa phát triển như bây giờ còn đường sình quanh co và lầy lội). Mình được sinh ra trong một gia đình không khá giả, ba mẹ phải làm đủ nghề để nuôi hai anh em ăn học và kế sinh nhai. Lúc nhỏ, hai anh em phải tự lập sớm không được ba mẹ bên cạnh, chăm lo từ miếng ăn giấc ngủ như bao gia đình khác. Ba mẹ phải sớm hôm tảo tầng đi làm vất vả để lo cho hai anh em mình. Hai anh em cách nhau chỉ có hai tuổi thôi nhưng lúc nào mình cũng được anh hai thương yêu nhường cho mình tất cả những gì tốt nhất.
Mình còn nhớ ngày đầu tiên đi học được mẹ đưa đến trường, cảm thấy hạnh phúc biết bao mặc dù trời mưa con đường nước ngập (chưa được đấp đe như bây giờ). Nhưng được mẹ nắm tay dẫn qua những con đường trơn trợt, qua những cây cầu khập khiển khó đi. Được đến trường như các bạn trong lòng vui lắm nhưng đến trường mẹ nói một câu đến bây giờ mình còn nhớ mãi "Con không được nhỏng nhẻo. Cha mẹ phải đi làm để kiếm tiền lo cho hai anh em con nên con không được khóc, khi nào tan học thì đi về với anh hai mẹ phải đi làm".
Lúc đó khi vào lớp được thầy sắp cho ngồi bàn nhất (vì không được cao). Khi đến lớp rồi, quay qua tìm mẹ thì mẹ đã đi. Lúc đó tự dưng mình khóc òa vì xung quanh ai cũng có mẹ, còn mình thì trơ trội lẻ lôi một mình (nhưng thật ra mẹ đang đứng phía sau cánh cửa quan sát mình từ xa). Chắc là mẹ muốn mình phải tự lập. Và những ngày sau đó mình cùng anh hai đến trường. Có hôm nước ngập mình bị trượt chân té xuống cầu nhưng cũng may là dân miền sông nước nên đã được ba mẹ dạy hai anh em học bơi. Té xong mình nằm dạ đòi mẹ khóc không chịu đi học thì bị anh hai đánh vào mông vì cái tội lỳ. Lúc đó mình giận lắm, giận vì anh hai không thương mình, giận vì sao ba mẹ lại không quan tâm mình mà bỏ mình bơ vơ như vậy.
Mỗi năm tết đến, mình đều đòi quần áo đẹp như các bạn mà lúc đó không biết là gia đình rất khó khăn. Thiếu trước hụt sau, không biết ba mẹ phải giải nắng dầm mưa làm lụng vất vả như thế nào. Nhưng ba mẹ vẫn dành trọn tình thương cho hai anh em mình. Cho hai anh em những gì tốt nhất trong khi ba mẹ vất vả lam lũ mà không một lời than vãn.
Đến lúc lớn hơn một tí thì mới hiểu được cảnh vất vả của ba mẹ. Còn nhớ năm lớp 3, Mình đi học ở một ngôi trường xa cách nhà khoảng 3 cây số. Tuy không quá xa nhưng đó là một đoạn đường đầy ký ức đối với mình vì nó quanh co đất lởm chởm cỏ mọc um tùm đến khi mưa thì nó thục sìn lầy lộ, trơn trượt khó đi.
Đến năm lớp 5 thì con đường cũng được cải thiện, được nhà nước lót đang. Mọi người mừng lắm vì được con đường mới, khô ráo đẹp và thuận tiện cho việc đi lại. Lúc đó, mọi người ai cũng có xe đạp để đi còn mình thì chỉ đi bộ. Vì biết gia đình không đủ điều kiện để đáp ứng như người ta nên mình chỉ mơ ước thôi không dám đòi hỏi. Có hôm thì được anh hai chở đi học được một đoạn vì anh hai lên cấp hai rồi. Trường hai đứa hướng khác nhau nên không được đưa đón mỗi ngày. Có khi tan học về có mấy anh chị thương tình cho quá gian một khúc lúc đó mừng lắm. Cho dù mình không dám đòi hỏi nhưng ba mẹ vẫn hiểu và thấy được điều đó. Đến cuối năm cấp một mình được ba mẹ mua cho một chiếc xe đạp cũ để chuẩn bị lên cấp hai học ở một ngôi trường xa hơn.
Tiếc thay người tính không bằng trời tính, đến năm cấp 3 anh hai đã hy sinh nhường cho mình được đi học. Năm đó ba mẹ làm ăn thua lỗ, gia đình khó khăn anh hai đã nghỉ học để phụ giúp gia đình. Lúc đó mình khóc rất nhiều vì mình không giúp gì được ba mẹ. Khi gia đình lâm nguy, ba me rầu mất ăn mất ngủ, chịu sự khinh khi xa lánh của bà con vì sợ mình nhờ vả. Mình tự hứa với lòng là phải cố gắng hết sức ăn học để sau này có thể lo cho ba me đỡ vất vả hơn. Nhưng mình học hành không giỏi giang như anh hai chỉ biết cố gắng lấy cần cù bù thông minh thôi. Học chỉ đủ lên lớp, có năm thì ráng phấn đấu được khá, có lúc chỉ trung bình nhưng chưa bao giờ cha mẹ la rầy vì mình học hành quá tệ không giỏi như anh hai và các bạn. Chắc tại mình không đủ thông minh như người ta.
Anh hai thì thời còn đi học về nhà là đi làm thêm, phụ đỡ đần cho ba mẹ không học gì nhiều nhưng năm nào anh cũng được học sinh khá còn mình thì học mãi nhưng cũng không khả quan mấy. Anh hai là người giỏi giang biết phụ cha mẹ, anh cấm câu rất hay làm gì cũng giỏi thậm chí có lúc cấm câu ăn không hết lại còn đem đi bán. Nhớ năm đó anh mới 15, 16 tuổi mà đi vát lúa mướn, chạy máy sưới kéo lúa cho người ta. Thân anh thì ốm mà bao lúa thì to, tuổi anh còn nhỏ mà đã gánh vát phụ gia đình.
Tuy anh hai học không cao nhưng rất giỏi cái gì anh học cũng rất nhanh và chịu khó. Anh học nghề nhanh lắm từ không biết gì đến trở thành một người sửa xe dạo cho cả xóm. Ai hư xe gì cũng nhờ anh sửa. Đến mùa thì anh cắm câu, bắt cá rất nhiều. Đến cuối năm cắp 3 thì gia đình chỉ đủ ăn không thể lo cho mình học lên đại học nổi thì vẫn là anh hai hy sinh đi học nghề để đỡ đần cho gia đình và lo cho mình ăn học tiếp tục. Lúc đó học tốn tiền lắm với gia đình bị người ta nói này kia, kia nọ nghèo không đủ tiền mà lo cho đi nước ngoài, đi học đại học. Lúc đó cha mẹ đi vay mượn khắp nơi khốn khổ vô cùng nhưng may mắn ông trời thương cuối cùng anh hai cũng đi được.
Ngày đi mình không ra tiễn anh vì sợ lúc đó mình sẽ khóc òa lên vì không muốn xa anh. Lúc đó gia đình chỉ có mỗi chiếc xe cúp cà tàn củ kỹ của cha mua lại để đi chở lúa mướn vậy mà gia đình mình mừng lắm vì cũng có được một chiếc xe thuận tiện cho việc đi lại. Ngày anh hai đi học, đi chiếc xe củ kỹ đó trong khi lên thành phố người ta chạy toàn xe mới, xe xịn vậy mà anh không nản lòng quyết chí học nghề cho tốt và cố gắng thi đậu trong sự bất ngờ của mọi người.
Còn cha mẹ thì ráng lo làm, bán mặt cho đất bán lưng cho trời để lo cho hai anh em cùng một lúc. Cha thì đi sưới trục đất cho người ta thâu đêm suốt sáng đến đôi bàn chân bị hà ăn lổ lổ. Mặt nám, đôi tay chay sần đôi chân tái nhợt vì ngâm nước quá lâu. Mặt thì đen vì sình, vì khói máy, mình nhìn mà thấy đau lòng sót dạ. Làm lụng quanh năm bất kể nắng mưa mà vẫn không có dư nhưng không một lời than vãn. Mẹ thì tảo tầng lam lủ làm lụng đến da rám nắng, mình tay đầy phèn, vết thương nhưng mẹ vẫn vui cười khuyên con ráng ăn học để sau này không khổ như cha mẹ bây giờ.
Rồi ngày định mệnh cũng đã đến. Trước ngày bay, đêm đó cả gia đình quay quần bên nhau dặn nhau đôi điều vì tương lai mong sau này gia đình sẽ có cuộc sống tốt hơn nên tạm xa nhau một thời gian. Đêm đó gia đình mình có một không khí buồn ảm đạm. Mình khóc nhiều lắm đáng lẻ người đi là mình vì mình không có lực học như anh hai, nhưng anh lại nhường lại con đường học vấn lại cho mình nên mình tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ bỏ cuộc, phải cố gắng phấn đấu đến phút cuối cùng cho dù kết quả có ra sao.
Ngày đưa anh ra máy bay không ai nói với nhau một câu gì chỉ nhìn nhau với ánh mắt lưu luyến không muốn ai đi cả. Sợ rằng khi nói rồi lại không kiềm được nước mắt vì tuổi đời anh quá trẻ ở tuổi mười chín, đôi mươi là tuổi mới lớn, là tuổi học hỏi, tìm hiểu. Còn là tuổi ăn, tuổi chơi nhưng vì hoàn cảnh mà anh mình không có một tuổi thơ như bao người phải đi sang xứ người nơi vô cùng lạ lẵm không có nổi một người thân quen. Tự thích nghi môi trường bên đó với bầu không khí lạnh buốt giá mỗi khi đông về và cái nóng oi bức của mùa hè nơi xứ người.
Nghĩ đến cuộc sống của anh mình như thế, mình lại càng có động lực để tiếp tục cố gắng và không được từ bỏ. Mình là niềm tin, niềm hy vọng của ba mẹ, của người anh thân yêu nên dù có như thế nào mình cũng phải cố gắng nổ lực phấn đấu để bước tiếp. Ngày đó khi máy bay cất cánh, ba mình đã quay lưng khóc nức nở còn mẹ thì vẻ mặt trầm buồn không nói một câu gì. Nhưng mình biết lòng mẹ buồn lắm, đau lắm. Khi về đến nhà mình cảm nhân được sự buồn vắng lặng đến lạnh cả căn nhà. Đến khi nhận được tin anh đã đến nơi an toàn thì cả nhà mới thở phào nhẹ nhỏm.
Mình hiểu được sự thiếu hụt của gia đình nên mình đã chọn ngành sư phạm là con đường mà mình bước đi vì lúc đó học sư phạm sẽ không tốn nhiều tiền trang trải và tiền học phí nhiều. Nhưng người tính không bằng trời tính vì thiếu 0.5đ mà mình tạm chia tay ước mơ đó. Khi nhận được thông tin trượt sư phạm mình đã khóc rất nhiều vì mình là niềm tin và hy vọng còn lại của gia đình nhưng mình lại không thể tiếp bước con đường mà anh mình đã nhường lại.
Học khối kinh tế mình sợ gia đình sẽ thêm gánh nặng vì tiền học phí rất nhiều nên mình định từ bỏ và đi làm gì đó để phụ giúp ba mẹ phần nào vì ba mẹ đã cơ cực vì anh em chúng mình quá nhiều rồi. Lòng Mình như có một tản đá, nó nặng và buồn lắm, nhưng anh hai là người động viên mình là người phụ giúp ba mẹ để lo cho mình bước tiếp con đường Đại Học. Và rồi mình đã được tiếp thêm sức mạnh để có ý chí bước tiếp. Cuộc đời mình bước sang một trang mới khi quyết định chọn khối kinh tế để sau này dễ tìm việc.
Mình phải tự chân bước đi tìm nơi học tìm nơi nộp hồ sơ. Từ tìm nhà trọ phải tự bước đi ở một nơi mà mình chưa từng biết về nó. Từ một cô bé ngây ngô, khờ khạo nhà quê mới lên không rành đường đi nước bước. Tự đạp xe ra bến xe đò bắt chuyến xe lên Cần Thơ rồi gửi xe đạp theo xe đò để lên có cái mình đi lại. Mình lại là một đứa đi xe dở bị say xe ói liên tục đến nổi mấy cô chú kế bên thấy tội quá đã cố gắng giúp mình xoa dầu cho mình khỏe để đi tiếp.
Từ nhà lên tới cầu Quang Trung ở Cần Thơ khoản 30 mấy cây mà mình ói xanh mặt mày khi xuống xe mặt trắng bệt không còn một chút máu. Đầu óc quay cuồng nhưng vẫn cố gắng đạp xe để đi nộp hồ sơ và tìm trọ. Đi từ sáng sớm đến tận chiều lạc đường không biết bao nhiêu lần, đã khóc không biết bao nhiêu là nước mắt. Đôi lúc mình muốn bỏ cuộc vì thành phố rộng lớn quá. Mình không một người thân quen, không một ai giúp đỡ. Nhưng phút yếu lòng đó mình đã nghĩ đến mục đích của mình là gì? Vì cái gì mà mình đã phấn đấu đến hôm nay? Nghĩ đến như thế mình đã cố gắng vượt qua và tự hứa với lòng là ta sẽ cố gắng bám trụ ở mảnh đất này và quyết lập nghiệp nơi đây.
Thoáng chốc thì bốn năm trôi qua thật nhanh giờ mình đã là một cử nhân ngành kế toán. Con đường rộng mở, bao nhiêu ước mơ ấp ủ nhưng khi bước chân ra đời rồi mới thấy nó chông chênh. Bao nhiêu vất vả khổ cực có cả mồ hôi lẫn nước mắt. Mới ra trường thì ai cũng cần kinh nghiệm, mình không có kinh nghiệm, không có người thân thì phải cố gắng làm từ những việc thấp nhất, nặng nhọc nhất. Phải có lòng kiên trì và gạt bỏ cái tôi của bản thân cố gắng làm việc, học hỏi cho dù có vất vả đến đâu cũng không được bỏ cuộc. Bát cơm và đồng tiền của người khác muốn ăn khó lắm không ngon, không dễ dàng như cơm nhà mẹ nấu đâu.
Phải cố gắng vượt qua. Có nhiều người không kiên trì sẽ bỏ cuộc giữa chừng với công việc tấp nập khoản thời gian từ 7h sáng đến tận 6h chiều, có khi đến 6h30 làm từng việc từng việc một từ lớn đến nhỏ. Mình đã xin làm công việc của một kế toán bán hàng ở công ty vật liệu xây dựng. Buổi sáng thì dọn dẹp tư vấn bán hàng, làm công nợ, ghi sổ sách. Khi có khách thì bán không thì làm công viêc khác. Ngày đầu đi làm tối về đến phòng cảm giác mệt mỏi, đau nhức khắp người. Đôi mắt nặng trĩu nhưng dần dần mình cũng đã thích nghi được và cố gắng vượt qua. Đến ngày cầm được đồng lương đầu tiên trên tay mà hạnh phúc đến vỡ òa. Chỉ muốn chạy về bên mẹ cho mẹ tháng lương đầu tiên mình tự làm ra được lúc đó mọi mệt nhọc tan biến cả.
Mình đã quyết định thách thức bản thân ở một lĩnh vực mới để tìm một công việc có thể thăng tiến sau này. Vô tình mình tìm trên mạng thấy thông tin ngân hàng tuyển dụng. Lúc đó mình không nghĩ gì đã nhanh chóng nộp đơn ứng tuyển. Mong muốn sẽ có một tương lai sáng lạng hơn, mong có một công viêc tốt hơn có thể mang lại khả năng kinh tế cao hơn. Chứ cứ mãi là một kế toán báng hàng thì khối kiến thức mình đã học được sẽ không được vận dụng và phát huy nhiều thì tiếc quá.
Mình đã can đảm đăng ký ứng tuyển mà không nghĩ ngợi gì, mong sau mình may mắn sẽ có một cơ hội mới. Và ba mẹ cũng ủng hộ mình nhưng khi mọi người biết việc mình thi vào ngân hàng thì họ lại tỏ ra coi thường và mỉa mai nói những lời thật khó nghe. Lúc đó, mình như sụp tắt mọi hy vọng muốn từ bỏ tất cả, mình đã khóc rất nhiều và suy nghĩ rất nhiều không biết mình chọn như thế là đúng hay sai? Vì mình chỉ là một đứa có lực học bình thường không có gì nổi trội làm sao có thể bon chen vào một nơi như thế!
Nhưng rồi mình nghĩ rằng: khi ta có "Nghị lực bền bỉ có thể chinh phục mọi thứ" nên đã hạ quyết tâm thi vào ngân hàng. Ngay lúc đó mình đã gặp được người anh - người mà chưa từng quen biết vẫn sẵn sàng định hướng và chỉ dẫn mình nên làm gì và học nơi đâu để không tốn thời gian. Sẵn sàng gửi cho mình những tài liệu hữu ích giúp mình vượt qua khó khăn.
Khi mình vừa lấy lại được tinh thần thì lại nghe được thông tin người ta nói mình mộng cao, không biết tự lượng sức, là COCC mới vô nổi chứ cỡ trình độ như mình và không một người thân quen làm sao mà vô được. Trèo cao té đau ... Lúc đó, mình cảm thấy rất buồn, nản lòng. Đã có lúc mình muốn gục ngã vì tài liệu nhiều quá mình thì lại không được thông minh như bao người nên có lúc mình muốn từ bỏ tất cả.
Nhưng mình lại không muốn người ta cười vào mặt ba mẹ mình như thế. Và tự hứa với lòng là sẽ chứng minh cho họ thấy cho dù không giàu, không người thân, không phải là COCC vẫn vào được. Chỉ cần nếu mình cố gắng hết sức có thể, lấy cần cù bù thông minh, siêng năng, nổ lực hết mình. Và hãy "Xem khó khăn không phải là một vật cản ngăn bước chân của mình mà xem nó là một bật thềm nâng bước chân ta lên cao". Phải cố gắng vì bản thân, vì tương lai và không để ba mẹ bị người ta làm tổn thương. Suy nghĩ một cách lạc quan "Miệng là của họ, cuộc đời là của mình đừng vì một câu nói của họ mà làm mình mất vui". Phải cố gắng phấn đấu để chứng minh cho họ thấy đó là một minh chứng cho sự thành côn. Dù ai nói gì nói mình cứ tâm niệm là "Bớt nghe, bớt nói, bớt nhìn. Để tâm an tịnh mới là thảnh thơi”.
Bỏ ngoài tai hết những gì họ nói và im lặng thực hiện. Khi ta thành công thì họ sẽ tự động hiểu và im lặng. Như vậy họ mới phục và không nói khiêu khích làm mình bực tức nữa. Phải lạc quan thì mới có thể bước tiếp dù con đường có khó đi đến mấy nếu có lòng, có sự kiên trì thì ta sẽ vượt qua tất cả. Sau khi tự trấn an bản thân được tạm ổn thì lại cố gắng nổ lực để học bài mà kiến thức thì nhiều mênh mông trong khi thời gian thì có hạn.
Gần đến ngày thi rồi mà bài vở chưa đâu vào đâu lúc đó mình lại muốn gục ngã vì kiệt sức và mình nghĩ mình không thể vượt qua được. Có lẽ do mình không tự lượng sức hay do mình quá tự tin rằng có thể vượt qua tất cả nếu mình có lòng kiên kì, sự cố gắng. Muốn thử sức ở một lĩnh vực mà mình không đủ năng lực cho dù có muốn cố gắng nhưng kết quả vẫn bằng không. Lúc đó mình hoang mang tột cùng, áp lực. Cảm thấy mình thật vô dụng có lẽ mình đã sai rồi.
Nằm thiếp đi lúc nào không biết, nữa mơ nữa tỉnh nhớ lại cảnh gia đình mình ngày xưa, nhớ đến ba mẹ, nhớ đến câu anh hai mình từng nói để động viên khích lệ mình ngày trước "Ráng học đi em để mai này làm kế toán, cuộc sống tuy nghèo nhưng anh vẫn lo đủ cho em. Tuy đôi vai anh hơi gầy nhưng tràn đầy sức khỏe, ngày anh về tay lại trắng tay”. Nghe mà cảm thấy đau sót, đau vì anh hai đã thương yêu mình đến nhường nào, lo cho mình mọi thứ. Vậy tại sao mình lại bỏ cuộc như vậy, mình phải cố gắng hết sức mới có thể đền đáp lại công mà gia đình đã luôn thương yêu lo lắng cho mình rồi chợt tỉnh giấc thì mắt đã ước đẩm.
Lúc đó, mình như bừng sáng có thêm động lực để tiếp tục cố gắng và tự nhủ với lòng là cho dù cuộc sống có khó khăn đến mấy thì cũng phải cố gắng vượt qua. Mọi người làm được thì mình cũng sẽ làm được. Và rồi mình lại lao vào cố gắng ôn luyện dồn hết sức vào để chiến đấu đến phút cuối cùng không được nản chí. Những lúc mệt mỏi mình lại có ý định dùng điện thoại để lướt mạng cho đầu ốc đừng quá căng thẳng. Vô tình đọc được một câu châm ngôn của một bài đăng nào đó đã giúp mình thức tỉnh mỏi khi muốn bỏ cuộc “Lúc bạn ngồi nghịch điện thoại, ngồi chơi máy tính, địch thủ của bạn đang học bài chăm chỉ”. Vô tình đọc được câu đó mình cảm thấy hốt hoảng và nhớ lại là mình đang cố gắng vì cái gì? Sau đó mình đã quyết tâm kiên trì đến khi đạt được mục đích.
Chú tâm vào ôn luyện học ngày đêm nào là câu hỏi kiến thức nghiệp vụ ngân hàng, anh văn, kiến thức kinh tế (bộ tài liệu thần thánh của một người tốt bụng đã giúp mình, mình rất cảm kích và vô cùng biết ơn), nào là IQ…, khi học mình cảm thấy nhét không vô được nữa thì mình chuyển sang một cái khác để đỡ nhàm chán và luôn nghĩ nếu mình quyết tâm sẽ làm được. Cứ như vậy mà ôn luyện ngày đêm đến ngày thi mình tự nhủ với bản thân là đã cố gắng hết sức nên không có gì phải rung sợ và hồi hợp ( luyện muốn tẩu hỏa nhập ma rồi còn lo gì nữa). Vô thi rồi về nếu không may mình không thi đậu thì sẽ cố gắng lần sau vì “Thất bại là mẹ thành công mà”.
Trong cuộc đời ai mà không từng thất bại, miễn mình không từ bỏ thì có ngày cũng đạt được, về tu luyện thêm nữa khi nào tự tin thì xuống núi ứng tuyển tiếp lo gì. Nhưng may mắn là vô thi mình làm được nhưng không tự tin vì mình nghĩ nếu mình làm được thì người ta cũng làm được. Nên đừng đặt nặng niềm tin nhiều để rồi lại làm mình thất vọng nhiều. Ngồi chờ kết quả rất lâu không thấy gì hết nên cũng hồi hộp và run, nghĩ mình chắc tiêu rồi nên tìm thông tin tuyển dụng và chiến tiếp thôi.
Khi đăng ký thêm hai ngân hàng nữa nhưng lâu rồi không thấy tin tức gì chắc số mình đen quá bị loại vòng gửi xe rồi. Ngồi buồn trong vô vọng và định đi làm kế toán tìm kế sinh nhai rồi ứng tuyển tiếp, quyết định ngày mai lên lại cần thơ cấm dùi tiếp. Nào ngờ chiều nhận được 3 cú điện thoại trong một buổi chiều. Một cú đã đổ vào SCB chờ ngày phỏng vấn. Một cú từ EXIM gọi mốt đi thi được báo trước một ngày thi tự luận (hoang mang bữa giờ không coi lại bài từ hôm xuống núi tới nay, chuyến này tiêu rồi). Nhiều quá đọc không hết, sao học nổi đây. Nhưng liều đi thi cho biết với người ta. Lúc đi thi đầu không tồn động một chữ nên không hồi hộp cứ bình tĩnh vô coi đề rồi về không có hy vọng. Nhưng khi phát đề không biết chữ đâu ùa về viết không kịp nên may mắn lại đậu vào Exim và chờ pv. Một cú điện thoại là nhỏ ban rủ thi MB nên ham vui đi luôn. Nào ngờ vận may kéo đến, mình lại hên khi được một vé cho gọi pv. Rồi ngồi chờ trong mòn mỏi.
Người ta lại nói: “Chắc nó thi không đậu rồi nên ở nhà hoài, làm gì có khả năng mà vô, đâu phải ngân hàng muốn vô là vô, dễ quá người ta vô hết rồi. Bây giờ một là quan hệ “COCC” hay là tiền chứ khơi khơi làm gì vô được. Nói cho đã giờ cũng ở nhà chứ làm được gì đâu. Mình nói đâu có sai, tối ngày ôm mộng con người ta học trường nhà nước còn không vô nổi huống chi con nhà “người ta học trường tư” mắc cười ghê…”
Nghe mà nước mắt chảy ngược vào trong. Mất ăn, mất ngủ mấy đêm nằm trằn trọc suy nghĩ mình đã làm gì nên tội sao cứ bàn về vấn đề của mình hoài? Họ có nuôi mình ngày nào đâu mà cứ đem chuyện của mình ra đặt vấn đề bàn tán làm thú vui như vậy,… Tức không tả nổi nên quyết lòng chỗ nào tuyển thì mình thi, chỗ nào pv thì mình cố gắng mà pv cho tốt vào. Không phải đôi co với họ làm gì, mình cứ im lặng cố gắng hết sức mà làm. Nếu mình đậu thì đó sẽ là minh chứng cho họ thấy cho dù không có tiền hay là quan hệ COCC mình vẫn vô bằng chính khả năng, sức lực do chính bản thân mình. Cố gắng để vào tại một nơi xa lạ không người thân thích, phải cố lập nghiệp nơi đây để cho ba me mình được hãnh diện. Mình có được cuộc sống khá hơn và để cho những người từng xem mình không ra gì phải im lặng.
Và rồi cái ngày đó cũng đến, bao nhiêu vất vả, mệt mỏi, đổ mồ hôi sôi nước mắt mà mình cố gắng chịu đựng âm thầm cố gắng cũng được thành quả. Hiện tại mình được chọn lựa hai nơi làm: một vào đầu tháng đi làm và một là vào giữa tháng đi làm. Còn một cái thì chờ ngày pv. Mình nói như vậy không phải khoe khoan mà chỉ để các bạn hiểu là đừng nản lòng khi ta gặp khó khăn. Cho dù mình vấp ngã hãy tự tin đứng dậy từ nơi vấp ngã. Cho dù có thất bại cũng không nản lòng mà hãy xem nó như một bài học cho ta cố gắng phấn đấu vươn lên.
Từ những lời dèm pha của thiên hạ nó sẽ là động lực giúp ta cố gắng phấn đấu. Không nên tranh cãi với họ mà nên âm thầm cố gắng để chứng minh cho họ thấy. Cho dù bạn cảm thấy áp lực hay muốn buông xuôi tất cả thì hãy nhớ đến “Mỗi khi có ý định từ bỏ thì hãy nghĩ đến lý do bạn bắt đầu”. Phải tự tin là điều kiện để làm được việc khó khăn. Phải có ước mơ đừng bao giờ lo sợ cho tương lai. Nếu các bạn cứ sống trọn vẹn cho ngày hôm nay thì ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với bạn.
Phải có nghị lực bền bỉ để chinh phục mọi thứ, đừng quan tâm người khác nói gì. Chỉ cần mình cố gắng mình biết, gia đình hiểu mình thì mình cứ phấn đấu. Cố gắng chứng minh cho họ thấy đó là câu trả lời tốt nhất cho mọi sự vu khống của người khác họ chỉ cần biết kết quả chứ họ không cần biết quá trình nó như thế nào đâu các bạn ạ.
Đó là cuộc đời của mình, nó có nhiều biến đổi và thăng trầm như thế mình muốn chia sẻ là vì muốn các bạn đừng nản chí phải tự tin trên con đường mình chọn.
Mình là một ví dụ điển hình, khi bị dèm pha bao hỷ nộ ái ố mình đều trải qua hết nhưng mình vẫn cố gắng bước tiếp vì mình chọn, quyết định tương lai nên mình phải kiên trì không được lùi bước khi gặp khó khăn, bây giờ thì mình không còn bị nói gì nữa nên mình cảm thấy cuộc sống bình lặng lại rồi.
Em cảm ơn anh Nguyên nhé nhờ có anh, em mới biết mình cần học gì, xem gì và hiểu gì và phần còn lại là do sự nổ lực của chính bản thân mới có thể tự thay đổi và khắc phục những điểm yếu của mình. Em rất mong luôn được đồng hành cùng anh nhé.
Em cảm ơn anh rất nhiều chúc anh luôn mạnh khỏe và thành công.
Tác giả: Bùi Tuyết Sang

"Đừng bao giờ lo sợ trước tương lai. Nếu sống trọn vẹn cho ngày hôm nay thì một ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với bạn"

Post a Comment

[facebook][blogger]

Author Name

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.