Latest Post

BẠN CÒN SỢ ĐẾN KHI NÀO

Bạn Còn Sợ Đến Khi Nào

Bạn đã từng muốn làm nhưng sợ
Bạn mất gì chưa?
Hối tiếc, buồn, mất đinh hướng, nhìn người khác ngưỡng mộ.
Nhưng có phải bạn
Sợ người khác nói, sợ người khác chê bai. Chữ sợ luôn thường trực bên bạn.
Không phải vì bạn sợ mà cái chính đó là bạn mất tự tin vào mình, mất tự tin vào những gì mình làm.
Bạn lúc nào cũng làm sai, lúc nào cũng nghe câu: mày không làm được gì đâu
Bạn muốn chứng tỏ nhưng luôn bị kìm lại, kìm bởi chính mình.
Muốn bùng nổ nhưng chỉ toàn là lời nói trong đầu. Nó vang lên nhưng vang được bao lâu. Hay lại trở về thực tại. Chấp nhận với những gì bạn đang có.
Điều muốn làm không làm được thì thất bại còn lớn hơn là không biết mình muốn gì.
Dũng cảm không nhất thiết phải làm 1 cái gì đó lớn lao. Đơn giản là dám làm những điều mình muốn mặc người khác.
Đời bạn mà lúc nào bạn cũng thậm thụt nhìn người khác, nhìn những người xung quanh đánh giá bạn làm đúng hay không.
Nếu sai bạn sửa. Đời ngắn lắm. Đừng nhìn người khác để làm trên quan điểm của họ nữa. Ngưng ngay đi.
Đến khi nào bạn mới bước ra chỗ ẩn nấp của bạn thật sự để làm mà không nhìn người khác.
Thu mình, muốn ổn định nên chắc ăn nhất là cứ nhìn người khác mà làm theo ý họ.  Bạn dành cho bạn khoảng thời gian nào thật sự là của bạn chưa?
Hay cả đời bạn sẽ luôn làm theo ý muốn của người khác.
Điều người khác làm không được chưa chắc bạn cũng không làm được chỉ là bạn có dám thử hay không.
Làm để có cái sai mà sửa, tin và làm là bạn đã nắm trong tay 50% chiến thắng. Thất bại từ cách nghĩ thì chắc chắn bạn đi tong.
Cảm nhận mình, nhìn sâu vào bên mình. BẠN THẬT SỰ MUỐN GÌ hay cái bạn muốn đang là người khác đang muốn bạn làm.
Bạn sợ mất hình tượng, mất mặt mũi với mọi người. MẤT CÁi Đ.. GÌ. Nó có mài ra cho bạn đồng nào không?
Làm việc này thì sợ người ta nhìn mình ra sao, làm việc kia thì sợ lỡ như mình thất bại làm sao. Rồi bao nhiêu cái lỡ nữa bạn?
Bạn chịu không nổi người khác nhìn mình thì bạn hãy chấp nhận với hiện tại đi, đừng than gì cả. Để rồi cả cuộc đời bạn còn lại là chữ giá như, phải chi. Đi đâu, gặp ai chỉ 1 câu nói luôn thường trực: đời không công bằng, tại vì cái này, vì cái kia. Mà điều sai cơ bản nhất là ở bản thân mình thì bạn lại không nhận ra.
Khi nào mà bạn có thể làm mà không quan tâm người khác nhìn mình thế nào thì đó mới là bước đầu tiên bạn đang đi trên con đường của mình.
Điều đơn giản bạn nhìn người khác vì bạn sợ chính cái điểm yếu của mình. Sợ đến 1 ngày nào đó nó lú cái ngu ra rồi sao. Thế là tạo cho mình một vách ngăn thật chắc chắn để bảo vệ. Nhưng bạn sẽ mệt dần, mệt dần. Hoặc bản thân bạn biết đau đấy nhưng thôi kệ cứ thế cho an tâm. Ok fine, cứ thoải mái mà chịu đựng.
Thất bại không có gì xấu, chỉ là đừng thất bại 2 lần bởi cùng 1 việc là được. Tất cả chỉ là trải nghiệm. Khi bạn đi đến 1 chặng đường nào đó, bạn ngoảnh lại, bạn sẽ cám ơn rất nhiều những người, những sự việc đã dập bạn. Vì nó cho bạn biết được rằng: bạn dở thế nào, bạn đã từng ảo tưởng và mơ rộng ra sao.
Trưởng thành là khi bạn biết được rằng: Má, mình đ.. biết gì.
Thừa nhận cái dở của mình, chấp nhận nó bạn mới đi tiếp được.
Chấp nhận cái dở chứ không phải làm mình mất tự tin, tự ti dẫn đến suy nghĩ: trả đĩa bay đây tao về.
Đừng tự giới hạn mình bằng những lời nhận xét từ người khác. Đằng sau mỗi câu chuyện luôn là những câu chuyện khác. Lời nhận xét chỉ là quan điểm áp đặt lên bạn.
Mọi người luôn đúng trong lượng thông tin mà họ có nên bảo vệ quan điểm cực kì cao. Nên những gì đã gán cho bạn rồi thì họ sẽ chứng minh rằng họ đúng.
Điều bạn cần làm là tập trung vào mình.
Đắp sự tự tin cho mình bằng những điều tích cực, đừng đắp lên mình bằng niềm tin của người khác.
Một sự thật bạn cần biết đó là không ai dư thời gian mà quan tâm đến những điều bạn làm đâu. Tất cả chỉ là bạn tự nghĩ nếu mình làm thế này thì người khác sẽ nghĩ mình thế kia. Bạn tự chơi đùa với chính mình để có lý do cho việc bạn không làm. Bạn an tâm với lời biện hộ đó. Thật sự bạn thất bại từ bạn, đừng đổ thừa cho chính ai khác.
Nhưng mà anh ơi khó lắm?
Khó!!! Thế bao giờ bạn thử cách nào chưa hay thời gian bạn dành cho những việc vô bổ rồi khi nhìn lại: oh người ta nói mình đúng thật, mình chẳng được tích sự gì. Đúng đấy bạn chẳng làm được gì ngoài chữ “khó”.
Tự tin không cần phải qua những việc bạn làm lớn lao. Tự tin chỉ đơn giản là bạn trân trọng thời gian của mình, trân trọng từng việc bạn làm dù là nhỏ nhất. Thế là đủ.
Làm để có cái sai mà sửa.
Bạn chưa tự tin để làm điều này. Bạn chưa tin vào mình thì ai sẽ tin bạn. Chưa tự tin thì đắp cho mình đi. Biết mình thiếu gì chưa? Biết thiếu thì có làm gì chưa hay lại KHÓ lắm anh ơi.
Mọi việc đều có thể xảy ra chỉ là bạn muốn hay không.
Cho mình cơ hội để thất bại, để trải nghiệm. Đừng làm cho mình ngay cả cơ hội để được sai cũng không có.
Bạn làm sai hay thất bại, bạn có mất gì? Hay bạn lại: chết miạ người ta nghĩ mình ngu rồi, nói mình bằng cấp giỏi mà sao làm ngu quá vậy. Có bao giờ bạn nghĩ thế không?
Thế họ nghĩ vậy đúng không? Đúng thì có gì đâu mà phải lăng tăng. Cám ơn họ đi, nhìn vào đó để biết mình ngu gì, mà sửa dần từng bước.
Đừng lấy cái hào nhoáng mà bao bọc lấy mình để rồi phải bảo vệ nó mệt lắm. Không cần phải bảo vệ hay chứng minh cho bất kì ai cả.
BẠN LÀ 1 NGƯỜI TỰ TIN trong lĩnh vực mà bạn tìm hiểu nhiều. Thiếu tự tin là do thiếu thông tin. Và thiếu thông tin chỉ lý do đơn giản duy nhất là bạn LƯỜI. Đơn giản vậy thôi.
Đừng lấy lý do bạn chưa tự tin vào mình, bạn nghĩ rằng bạn cần thời gian mà chần chừ. Quất đi.
BẠN CÒN SỢ ĐẾN KHI NÀO……
P/S: Sợ thi big4 không? Không tự tin thi? Quất đi nhé. Có mình đồng hành đây
=======
Quất ngay để đồng hành cùng mình nhé: ))
+Khóa QHKH: https://goo.gl/tfWyNX
+Từ Bỏ Lối Mòn, Mở Lối Đi Riêng: https://big4bank.hachium.com/khoa-hoc/tu-bo-loi-mon-mo-loi-di-rieng

LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐẬU BIG4BANK MÀ KHÔNG PHẢI TỐN NHIỀU THỜI GIAN ÔN LUYỆN

Làm chủ kiến thức thi ngân hàng
Chào bạn
Chào mừng bạn đến với khóa học “Làm chủ kiến thức thi ngân hàng”.
Mình là Nguyên, Phạm Đình Nguyên - Trùm cuối của Big4bank
Và hôm nay mình muốn bật mí với các bạn Làm thế nào để đậu Big4bank mà không phải tốn nhiều thời gian ôn luyện.

BIG4BANK – NHỮNG LÝ DO ĐỦ LỚN ĐỂ BẮT ĐẦU

Trằn trọc nhìn vào bản word trên máy tính, “ĐƠN XIN NGHỈ VIỆC”. Các đấu tranh trong suy nghĩ cứ nhảy loạn xạ trong đầu.
Đã 3 tháng rồi, mình làm gì thế này? Chỉ quyết định đi hay ở mà không tài nào dứt khoát được. Ở lại sẽ ra sao nếu cả cuộc đời mình cứ làm hơn 10 tiếng/ngày, khi mình có gia đình và có con nữa thì có dám đánh đổi không?
Nếu đi thì sao? Làm gì để ăn trong khi Big4bank mới bắt đầu không mang đến thu nhập đủ sống? Đang thu nhập 20tr/tháng mà? Lỡ mình thất bại thì sao? Không còn cơ hội nữa thì sao? Ba mẹ sẽ giận mình không nhìn mặt? Nhiều câu hỏi cứ dồn dập miên man….
QUAY LẠI THỜI GIAN KHỞI ĐẦU
Mình - không thông minh cũng không có gì nổi bật. Chỉ có một vài thành tích thời đi học, cũng đạt này nọ nhưng chủ yếu học vẹt là chính. Được ba mẹ định hướng là học kinh tế nên cứ thế mà tiến thôi. Đối với mình lúc đó, điểm số là quan trọng. Mình chơi một mình và không có bạn bè. Năm cấp 3 chỉ có ăn, ngủ và học.
Mục tiêu: đại học kinh tế TP. HCM
Ngày có kết quả thi đại học, mở máy tính, 21 điểm. Thiếu nửa điểm.
SỤP ĐỔ.
Được cái danh học giỏi nhưng lại không đậu. Cứ nghĩ giỏi mà thật ra….
Cũng may mắn lần đầu tiên hơn 30 năm, trường giảm điểm chuẩn lấy thêm chỉ tiêu. Thế là suýt chết. SỐNG
BẮT ĐẦU ĐỜI SINH VIÊN
Đời sinh viên các bạn như thế nào mình không biết nhưng mình thì rất bình lặng.
Chỉ biết đường TỪ TRƯỜNG VỀ NHÀ. Sau này nhờ quen vk nên mới biết đường hơn :))))
Thế là hết thời sinh viên
Tuổi trẻ nên rất thích sau này mình trở thành CEO, xem phim tổng tài bá đạo nên cũng tưởng tượng mình như thế. Mỗi khi xe bus về quê mình đều luôn tưởng tượng như thế.
Cái gì khó là có mình, mình là phải làm việc khó, việc nhỏ bỏ qua.
ĐẾN THỜI GIAN KIẾM VIỆC.
Thi ngay Vietinbank. Phỏng vấn rất mạnh miệng nói với giám đốc: “Em sẽ vực dậy cả chi nhánh”. Thế là đậu.
Đậu là tự hào với mình và gia đình vì Big4 mà. Ai hỏi còn có cái mà phe chứ.
Tưởng đời mình sang trang nhưng không đó chỉ là bắt đầu.
Bắt đầu của sự mất kiểm soát công việc, mất năng lượng, mất tự tin và sợ hãi công việc.
Bạn càng tin bản thân bao nhiêu, nghĩ bản thân việc gì cũng làm được nhưng cuối cùng thì việc gì cũng không biết.
Mình……muốn KHÓC.
Mình thật……THẤT BẠI.
Cảm giác lo lắng, sợ phải đến chỗ làm mỗi sáng. Cảm giác nó giống như thể bóp chẹt tim mình, không thở được. Việc gì cũng thấy vô vị. Thật ra mình sống trên đời này để làm gì? Mình thật sự đam mê điều gì? Mình muốn làm gì?......
MÌNH…….TRỐN CHẠY
Lý do nghỉ: do sếp không hợp với mình, mình không phục sếp, môi trường không hòa đồng. Không thích cảm giác gặp khách hàng là người lạ, công việc gì mệt mỏi quá. Mình phải kiếm gì làm mà mình thật sự thích mới được. Nhưng thật ra lý do DUY NHẤT đó là mình DỞ. DỞ TOÀN DIỆN.
BẮT ĐẦU LÀM LẠI, KINH DOANH THÔI.
Bán dealcard – Thẻ liên kết với các nơi giải trí và được giảm giá, một dạng như hotdeal nhưng dành cho nhiều dịch vụ cùng lúc.
Trong đầu nghĩ: thời mình đến rồi, tìm ra chân lý rồi. Sắp có dòng thu nhập thụ động rồi.
Nhưng đời thì không như mơ. Tham, đầu tư 10tr và cuối cùng lỗ mất 6tr6.
Thôi, kiếm gì tự động hơn, tìm hiểu cách kiếm tiền trên mạng và làm rút gọn link. Tạo blog “toithichhoc.blogspot.com”. Tưởng dễ kiếm cơm, không ngờ dễ không tưởng. Mình làm từ năm 2014 đến thời điểm hiện tại, giờ vào xem lại được hẳn 6USD nhé.
Tiếp đến bán bộ đĩa học anh văn Effort English. Bản thân mình thấy học rất hay nên bán thôi. Mà ngu cái là bộ này có link download sẵn hết trên mạng rồi : ))). Mình cũng có được từ download.
Ngu lâu dốt bền khó đào tạo nên lại tiếp tục tạo blog để bán các đĩa khóa học mà bản thân mình cũng chưa từng làm và xem, chỉ thấy người ta giới thiệu hay và mình đọc thấy thu hút. Cũng may cuối cùng không bán được cho ai :)).
Chuyển qua chơi bán áo thun Sunfrog, Tshirt – Một dạng tiếp thị liên kết, giới thiệu cho người khác, người ta bấm vào link mua áo thế là có tiền. Còn lại từ việc in, chuyển áo là công ty lo. Ban đầu chạy 30k kiếm ngay được 8USD. Ngon. Chạy thêm tiếp 2tr được 30USD. Tổng kết lại mất hơn 2tr mà 30USD đến giờ vẫn không rút được do Min để rút là 50USD.
KINH DOANH ĐÃ RỒI. THÔI QUAY LẠI NGÂN HÀNG KHÔNG LẠI CHẾT ĐÓI.
Nộp BIDV và Vietcombank để khởi đầu lại.
Trong thời gian ôn thi cũng tiếp tục search tài liệu và tìm thông tin. Tự hỏi sao mình không vừa ôn vừa bán tài liệu kiếm tiền nhỉ. Thế là làm.
Làm website và đặt tên. Mất 2 ngày để ra tên Big4bank. Web xấu, nội dung nghèo nàn, fanpage lèo tèo. Nhưng xài đỡ.
Tài liệu đầu tiên làm là tín dụng vietcombank. Bán 25k.
25k từ online, thu được tiền thật. SƯỚNG.
Đậu cả BIDV và Vietcombank nhưng chọn BIDV HCM vì vk làm Vietcombank rồi. Đây là 1 phần lý do mình chỉ hướng học viên vào Big4bank.
Đã gọi là Big4bank nên mình triển tiếp BIDV và Vietinbank. Agribank là sau này mình mới làm.
Vừa làm vừa phát triển Big4bank, 1 mình cân tất: từ nội dung fanpage, hình ảnh, trả lời tin nhắn, email, làm tài liệu,…
Lúc đó mình là trùm duy nhất về tài liệu thi Big4. Ghê thặc : ))))
Mục tiêu: Kiếm tiền
Lụm từng đồng bạc cắc
Thiên thời, nhân hòa nên Big4bank cũng dần phát triển
NHƯNG vẫn không thắm vào đâu với tài liệu chỉ lèo tèo 25k.
……….
TRỞ LẠI THỰC TẠI,
Một chân không thể bước hai thuyền, cái gì tập trung sẽ càng mở rộng.
Mình chọn Big4bank
Định hướng không, con đường không, tiền không và tương lai thì không biết thế nào
Nộp đơn, sang trang mới.
Ngày mình rời khỏi bank cũng bình thường như bao ngày. Vì mình cũng chỉ là người BÌNH THƯỜNG.
Lúc trước đi làm chỉ làm hơn 10h/ngày.
Làm Big4bank thì từ 7h sáng đến 11-12h đêm mới nghỉ. Ngồi liên tục trên máy tính trong suốt hơn 3 năm.
Có thời gian nên làm nhiều tài liệu hơn, giá cũng bắt đầu tăng dần 25k, 55k, 72k, 120k, 150k, 200k, 499k,….
Thời gian này mình làm ra bộ sách ngân hàng trong tầm tay
Điều giữ chân mình với Big4bank đó là tin báo đậu từ học viên và các cảm nhận học viên chia sẻ: http://www.big4bank.com/p/cam-nhan-khach-hang.html
Thời điểm mình nghỉ lúc đó Agribank thi tập trung nên làm tài liệu Agribank.
Học viên mình đậu Big4 rất nhiều.
Lần đầu học viên gọi điện báo mình đậu Agribank. CẢM GIÁC như thể là mình đậu vậy, như thể mình tìm ra một chân lý gì đó. Mình nhảy cẩn lên vui sướng.
Muốn khoe ngay thành công của mình.
Gọi báo gia đình. Mình nhận ngay lời nói: “Họ đậu ngân hàng, còn con thì sao, con có gì?”
BUỒN…..
Thật sự mình được gì? Tiền không, địa vị không, sự nghiệp không, tương lai mờ mịt phía trước.
Ah lúc này mình cưới vk rồi nhé.
Thường khi bản thân chúng ta làm gì cũng sẽ luôn có thử thách
Thử để làm chúng ta mạnh mẽ hơn và phát triển.
TÀI LIỆU MÌNH BỊ SHARE
Ngày mình phát hiện, từ giận dữ chuyển sang chán nản, mất ý chí, động lực. Mình sẽ sống ra sao? Mình còn gia đình, rồi Big4bank sẽ tồn tại thế nào?
Công sức mình làm một tài liệu không hề nhanh.
Từ tổng hợp đề thi, tìm lời giải, thêm vào kiến thức bổ sung. Mất hẳn 1 tuần đến nửa tháng.
Người ta chỉ thấy kết quả, còn quá trình thì mấy ai quan tâm
CHÁN NẢN….
Mình chỉ muốn có thời gian bên gia đình
NHƯNG TẠI SAO……..????
Mình PHẢI làm khóa học
Mỗi ngày mình đều la lớn: ”Tôi sẽ tạo ra một khóa học về ngân hàng”. Nhưng khóa đó ra sao, như thế nào, nội dung gì, dạy cái gì mình cũng không biết.
La liện tục trong suốt 3 năm
Khóa làm chủ kiến thức thi QHKH/HTTD ngân hàng mất MỘT NĂM để tạo ra
Ngày mở khóa tưởng sẽ nhiều người học
Nhưng KHÔNG chỉ vỏn vẹn 5 bạn. Khóa 2 chắc ok hơn. Nhưng không cũng được có 3 bạn : )).
Tiếp đến là khóa làm chủ kiến thức thi GDV/KT ngân hàng. Cũng mất MỘT NĂM trời để thai nghén
Giờ mình có thời gian bên cạnh gia đình hơn.
Fanpage Big4bank lúc này đạt 55k lượt like khởi đầu từ con số 0 like.
Facebook cá nhân đạt 5k bạn.
21/06/2019
MẤT cả facebook và fanpage : )))
LÀM LẠI TỪ ĐẦU
Cũng trong thời gian này mình làm ra khóa: Từ bỏ lối mòn mở lối đi riêng
Và bổ sung thêm vào khóa anh văn ngân hàng.
Thường đã không may thì nó sẽ đến cùng một lúc
CẬU mình mất – một người cậu cũng là người thầy của mình. Tốn chi phí mỗi ngày 5tr tiền phòng chưa tính các chi phí khác. Sau 1 tháng, cậu…..đi.
Ngày cậu đi…..Mình khóc như một đứa trẻ.
Mẹ mình đau buồn bệnh 1 tháng. Cũng may công việc mình không bị giới hạn. Bóp tay cho mẹ, chăm mẹ. Mình thật không biết làm gì vì được mẹ chăm không mà.
SỢ….
Mình……VÔ DỤNG.
Khám tổng quát, phát hiện mình bị tuyến giáp. PHẢI MỔ
Gia đình bên ngoài nhưng trong phòng mổ CHỈ CÓ MÌNH. Lạnh!!! Thời gian đợi như dài hàng giờ. Mình còn lời hứa support cho học viên thi Big4bank. Còn xây dựng hệ sinh thái Big4bank
LỠ NHƯ MÌNH…. Thì sao?
Mổ phải nhịn ăn và uống.
Mình từng nghĩ không được đâu. Sao mà làm được.
NHƯNG mình đã nhịn ăn và uống từ lúc 6 sáng hôm mổ đến qua ngày hôm sau. Ghê thặc : ))
Oh thì ra cũng bình thường.
Buộc phải làm thì vẫn làm được thôi.
Mục tiêu ban đầu là: Kiếm tiền
Giờ thì nó nâng cấp lên: Phải xây dựng hệ sinh thái cho học viên
Còn khóa làm việc ngân hàng thực tế
Khóa cuối cùng trong chuỗi mình làm là: KINH DOANH BẰNG ĐAM MÊ.
Chưa biết làm gì nhưng NHẤT ĐỊNH PHẢI LÀM ĐƯỢC.
Mình mong học viên mình sẽ rút ngắn thời gian trên con đường mình đi.
TRÂN TRỌNG TỪNG CHẶN ĐƯỜNG MÌNH ĐI QUA
LÀM NHỮNG VIỆC BÌNH THƯỜNG VỚI NỖ LỰC PHI THƯỜNG
THƯƠNG BẢN THÂN MÌNH VÀ VÌ NGƯỜI KHÁC
Chúng ta chào đời ra sao thì ra đi cũng như thế. Chỉ khác là chúng ta lớn hơn và mang theo nhiều kỷ niệm và trải nghiệm trong đời.
Bạn là ai không quan trọng, quan trọng bạn là gì trong trái tim của người khác.
Đậu ngân hàng sẽ chưa là điểm dừng
Bạn trở thành ai, làm được gì, học được gì cho bản thân càng quan trọng hơn.
Bạn ĐỒNG HÀNH………..cùng mình chứ?
======
+ Bộ sách Ngân hàng trong tầm tay: http://goo.gl/L6ogvE
+ Khóa QHKH: https://goo.gl/tfWyNX
+ Khóa GDV: https://goo.gl/3GbCif
+ Từ Bỏ Lối Mòn, Mở Lối Đi Riêng: https://big4bank.hachium.com/khoa-hoc/tu-bo-loi-mon-mo-loi-di-rieng

Author Name

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.